Sever 1 Sever 2
195

Hiếp dâm em điệp viên gợi cảm

Anh nắm lấy chân cô, sau đó nghiêng người, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt lên miệng huyệt nhỏ đang sưng đỏ run rẩy của cô.Thịnh Hạ cắn mu bàn tay, nhưng không thể ngăn được tiếng nức nở: Ưm ƯmNgười đàn ông như nếm được mùi vị gì đó,cô em điệp viên đầu lưỡi sau khi lướt qua liền dùng đôi môi nóng bỏng quấn lấy phần mềm mại kia, anh dùng môi ngậm lấy, dùng lưỡi liếm láp nó.Cơn khoái cảm ập đến khiến Thịnh Hạ nức nở thành tiếng: Đừng mà anh Đông, đừng liếm nóng quáCả người anh nóng rực như lửa đốt.Đầu lưỡi nóng bỏng rơi xuống hoa huyệt như một đốm lửa nhỏ, chỉ trong chốc lát đã thiêu đốt nơi mẫn cảm nhất của người con gái, nơi cửa huyệt đã ướt đẫm dịch tình âm ấm.Thịnh Hạ bị anh liếm đến cao trào.Bụng dưới thắt lại, cô che miệng mình, nức nở khóc dưới thân anh.Dâm thuỷ tuôn trào ra ngoài, bắn lên mặt người đàn ông.Anh nằm đè lên người Thịnh Hạ, đối mặt với cô, đôi mắt vẫn đỏ ngầu nhìn chằm chằm người con gái một hồi lâu. Nhưng mà khi vừa rút ra được một nửa, tầng tầng lớp lớp vách thịt hai bên giống như vô số cái miệng nhỏ, không ngừng mút lấy anh, làm cho anh sảng khoái đến mức thắt lưng run lên, cơ thể không khống chế được mà vô thức đâm vào lại.Được bao bọc trong lớp thịt mềm ấm chặt chẽ đó, anh vốn dĩ không có cách nào kiềm chế được ham muốn của bản thân.Anh cúi đầu hôn lên sống lưng của cô gái, hơi nóng phả lên bờ vai ướt đẫm mồ hôi của cô, đôi mắt đỏ ngầu từng chút từng chút bị sự đen tối chiếm lấy.Anh liếm mút lên chiếc gáy mỏng manh xinh đẹp rồi nhắm mắt lại, thuận theo ham muốn dục vọng mà dùng vật nóng bỏng thúc vào sâu hơn trong cơ thể cô.Trước khi ý thức của Thịnh Hạ trở nên hỗn loạn, người đàn ông vẫn đang đè sát người cô.Cô cảm thấy nơi đó của mình sắp bị làm đến sưng rồi.Cô rơi nước mắt khóc không thành tiếng, mí mắt nặng trĩu, cuối cùng bị anh giày vò đến thiếp đi.Không biết đã qua bao lâu, Thịnh Hạ mơ màng mở mắt ra, chỉ nhìn thấy bên ngoài là một mảnh đen kịt, cô lại chìm vào giấc ngủ, đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, bên ngoài vẫn như cũ bị màn đêm bao trùm.Lần này cô mới nhận ra, không phải là do trời tối, mà thay vào đó là mắt của cô đã bị che bằng một miếng vải đen.Dường như cô đang ở trên xe, có tiếng người đang nói chuyện bên ngoài, có vẻ là giọng nói của Oai Chủy Lục. Từ Lộ Trạch cười cười: Không ngờ là cậu vẫn còn nhớ đến tôi.Thịnh Hạ hơi ngượng ngùng: Thật ra tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúpSau khi nói xong, cô lại xin lỗi.Không sao đâu. Bỗng cô nhớ đến câu nói ban nãy của người đàn ông.Ở đây đợi tôi.Cô ngừng lại rồi quay trở về giường ngồi.Tiếng động ngoài cửa rất lớn, giống như có thứ gì đó bị đập vào tường, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng kêu đau đớn cùng tiếng chửi rủa của đàn ông.Lạc Hàn Đông nhanh chóng đánh cho ba tên đó gục xuống đất chỉ trong vài phút.

View more